Một đời người, một đời kem

0
433
Lương bên này 5 triệu có chỗ trả 5 triệu rưỡi lập tức nói dối bị bệnh nghỉ ngay để sang đầu quân. Vay mượn vài ba triệu rồi biến mất. Đi mua món hàng, cô bán hàng tính nhầm thối thừa 50 ngàn nhưng ỉm luôn, vội vàng chạy xe đi về trong lòng vui sướng. Bất chấp tối nay, cô bán hàng tội nghiệp kia khóc sưng mắt vì bị chủ trừ lương.
 
Nhiều bạn còn trẻ nhưng lại bảo thủ, không dám thử cái mới dù chỉ là 1 món ăn khác với mẹ nấu hàng ngày. Không dám đi đâu, thậm chí có bạn nói “đi du học về cũng vậy”. Cứ cần mẫn bán kem như anh bán kem trong cuốn nhà giả kim, đến lúc cuối đời mới nhớ là “thời thanh niên mình cũng từng có ước mơ đi đây đi đó, làm cái này cái kia. Nhưng công việc bán kem có đồng ra đồng vô khiến anh hài lòng và an phận”. Một cây kem giá vốn 5000 đồng, anh bán 10,000 đồng, lãi gấp đôi nên anh rất vui vẻ. Ngày nào anh cũng lãi 500 ngàn. Một tháng 15 triệu và anh nghĩ đó là một số tiền khổng lồ. Rồi đến lúc chết đi, lời trăn trối cuối cùng là “hôm nay kem bán có hết không, coi chừng chảy nước”. Nói rồi nhắm mắt xuôi tay với thùng kem bên cạnh. Xong một cuộc đời.
Trải nghiệm trong đời ư? Nếu hỏi về nỗi lo lắng lớn nhất, mất ăn mất ngủ nhất của anh là gì, anh sẽ chia sẻ đó là những lần bán ế cả thùng kem trị giá 1 triệu đồng, tức 50 USD. Anh không hề biết đó chỉ là tiền thanh toán cho một buổi cà phê của những người khác.
 
Niềm vui lớn nhất của anh? Đó những buổi tối bán hết kem về sớm, ngồi đếm tiền, cứ hi hí một mình. Lãi những 500 nghìn, 25 đô la.
 
Anh không hề biết có những người y chang anh về cấu trúc sinh học cơ thể nhưng hiểu biết n thứ về thế giới Họ làm chỉ vài phút bằng anh bán cả năm trời. Như cái máy tinh để bàn, phần cứng màn hình CPU trông bên ngoài y chang như nhau, nhưng dung lượng bộ nhớ và phần mềm khác nhau nên tốc độ xử lý khác nhau, ra kết quả khác nhau.
 
Vấn đề là nhiều bạn không sẵn sàng format lại toàn bộ để cài phần mềm mới. Không chịu vứt bỏ cái máy tính ngồi chiếm mất diện tích nửa cái bàn và chạy Win 92 để mua máy mới. Không chịu nâng cấp thanh ram lên để chứa nhiều dữ liệu hơn. Cái gì cũng Vũ Như Cẩn, Nguyễn Y Vân (vẫn như cũ, vẫn y nguyên). Ngôn ngữ phây bây giờ, người ta nói là Cẩn Vũ, Vân Nguyễn.
 
(Viết trong 15 phút tại quán kem đường Vân Trần tức Trần Cao Vân, quận 1. Vừa ăn vừa hát ” Khi nghĩ về một đời người, em chợt nghĩ về một thùng kem. Khi nghĩ về một thùng kem, em chợt nghĩ về một người…”

Bài học khác của Dượng Tony

– Thiết kế cuộc đời
– Con cò của mẹ
 

Một đời người, một đời kem

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here