NĂM CUỐI ƠI, CHO TÔI GỬI LỜI CHÀO!

0
168

Nỗi nhớ về thời đã qua

Tôi dừng chân tại một quán nhỏ trên đại lộ Avenue de Messine nơi bạn có thể tìm thấy rất nhiều phòng triển lãm nghệ thuật theo nhiều trường phái, tranh vẽ, tượng điêu khắc và cả nghệ thuật xắp đặt. Chầm chậm nhấp vị cà phê và lắng nghe tiếng saxophone từ người nghệ sĩ đường phố. Khung cảnh đẹp mà lòng người chẳng bình yên. Hình như giờ này ở nhà đã là đầu mùa hạ, không biết đám bạn còn nhớ lời hứa ngày nào: “ mỗi năm nhất định phải gặp lại ít nhất 1 lần, ngủ với nhau 1 đêm để kể hết chuyện trên trời dưới đất”. Mới thế mà đã  4 năm trôi qua…kể từ năm cuối cấp ấy.
 

NĂM CUỐI ƠI, CHO TÔI GỬI LỜI CHÀO!
Tôi nhớ về ky niệm thời học sinh trên mảnh đất xa lạ

Còn nhớ những ngày tháng năm cuối cấp, đứa nào cũng bận rộn với những nỗi lo riêng, mỗi sự lựa chọn riêng, có đứa thì dừng lại việc học sau khi tốt nghiệp lớp 12, có con bé bàn trên dự tính ra nước ngoài, nhiều đứa mải mê ôn thi trong các lò luyện từ sàng tới tối rồi chọn tới chọn lui những trường nào, ngành nào phù hợp cho tương lai. Hình như tôi, đứa con gái như đang đứng ngoài vòng quay của thời đại, tôi cảm thấy mơ hồ cho tương lai của chính mình, không biết phải làm gì tiếp theo sau khi rời trường cấp ba. Người lớn xung quanh khuyên đủ đường, rồi ba mẹ thì cho tôi quyền quyết định. chẳng một ai biết tôi đang lo sợ điều gì, tôi sợ viễn cảnh rời xa lũ bạn đã cùng nhau thề non hẹn biển, tách rời khỏi ba mẹ để đến sống một thành phố xa lạ và một mình học cách sống tự lập rồi tự vỗ về những thương đau.
 

NĂM CUỐI ƠI, CHO TÔI GỬI LỜI CHÀO!
Tôi chỉ sợ quên mất kỷ niệm ấy 

Ngày tổng kết gần đến, mấy đứa bạn ngồi cạnh nhau cũng cười ít hơn, hầu hết chúng tôi đều ôn lại những kỉ niệm ngày nào. Tối tối khi chúng tôi cùng nhau đi học thêm về, đây là khoảng thời gian hiếm hoi chúng tôi ở cạnh nhau, cả đám kéo nhau đi ăn và lượn khắp phố. Có một sự thỏa thuận ngầm nào đó mà không cần ai phải nói ra, tất cả chúng tôi đều không nhắc đến chữ chia tay. Tôi còn nhớ năm cuối ấy, rủ đứa bạn đến trường thật sớm, nắng chiếu nghiêng trên từng phiến lá xanh hai đưa cùng nhau lang thang trên khắp hành lang trường, đôi lúc chạm tay vào cánh của gỗ màu bạc phếch. Chúng tôi còn đu chân trần trên bãi cát ngoài sân vận động rồi hai đứa bật cười giòn tan. Tôi sợ một ngày nào đó quên mất những hình ảnh đó nên vội vàng lấy giấy vẽ ra để lưu lại những khoảnh khắc tuyệt vời ấy.
 

NĂM CUỐI ƠI, CHO TÔI GỬI LỜI CHÀO!
Những kỹ niệm học sinh đã qua

Nắng đầu mùa cứ thế trôi qua, thời gian là không chờ đợi bất cứ ai và giờ đây tôi ngồi một mình trên đất Pháp xa lạ để cho thời gian nhẹ lăn qua các khẽ tay, tôi thấy mình hôm chia tay còn lén để một bức thư tình vào ngăn bàn cậu bạn mình thầm mến 4 năm rồi lại thấy có cô bé quen quen để thư vào ngăn bàn của lũ bạn. Tất cả những kỷ niệm vui buồn tuổi học trò đã nuôi dưỡng tôi như thế là nguồn động lực để tìm thấy những đam mê. Ngày cuối cùng năm cuối cấp, ngày hôm ấy tôi lần đầu tiên kể về chính mình, về giấy bào nhập học vào trường mỹ thuật ở một đất nước xa xôi, về đứa con gái vẫn hay thầm yêu một anh chàng, tuổi học trò của tôi đi qua chúng tôi mang những hẹn ước và vô tình đánh rơi, có sao khi nhìn chút nắng đọng trên tán phượng già, thấy bạn và tôi trong bức tranh vẽ vội, một nơi xa và kỉ niệm vẫn cứ ngọt ngào, buồn đâu tan biến tự bao giờ, trong tôi giờ ngập tràn hình ảnh đẹp, nhớ mãi không thôi, tuổi học trò đã qua!
 

Theo Kênh 14

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here