Ngồi Khóc Trên Cây

0
39

Nước mắt đâu phải chỉ dành cho nỗi buồn khi người ta có thể khóc vì niềm vui và hạnh phúc. Với Nguyễn Nhật Ánh nước mắt còn là một cái gì đó thiêng liêng, đẹp đẽ và đầy mơ mộng khi ông kể về câu chuyện tình yêu trong sáng và ngây thơ giữa cô bé Rùa và anh chàng Đông trong truyện ngắn “Ngồi khóc trên cây”.

Tình yêu trong sáng như đóa hoa vừa chớm nở.

Rùa là cô bé của thiên nhiên, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ. Hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ đã cho em một sự cứng rắn, với mái tóc cháy nắng trên khuôn mặt khả ái. Còn Đông là cậu sinh viên thành phố về thăm quê, là đứa duy nhất chơi với con Rùa, nói chuyện, lắng nghe, và đồng tình với nó.

Tâm hồn chúng đồng điệu vào nhau như những đóa hoa dại mới chớm nở đã vội hòa quyện hương thơm phảng phất đầu mùa. Nụ hôn đầu vụng dại trong khu vườn đã diễn ra một cách nhẹ nhàng, bỡ ngỡ mà cũng thật đáng yêu. Cái ngượng đến chín mặt của Đông khi cả hai môi kề môi được tác giả miêu tả một cách tĩ mĩ đã báo hiệu cho một tình yêu trong sáng, hồn nhiên đang nảy nở.

Ngồi Khóc Trên Cây

Tình yêu của những chuỗi ngày li biệt, sóng gió và chờ đợi

Khi tình cảm của chúng dần đi đến hồi sâu đậm, thì cũng là lúc những sóng gió thay nhau cuốn đến. Sóng gió có thể là một chút gia vị để tăng thêm sự đậm đà mà cũng có thể là một bức tường ngăn cách mọi thứ. Liệu tình yêu vụng dại đầu đời của Rùa và Đông có vượt qua được khi nó chỉ mới như một trang giấy trắng vừa được vẽ lên vài nét mực?

Ngày chia tay, con Rùa vẫn còn có thể thốt ra những câu nói ngượng như dặn dò mà cũng như một lời hứa rất đỗi ngây thơ và ấm áp: “Anh đừng buồn nhé! Em sẽ lớn! Em sẽ lớn nhanh thôi mà!”. Ấy thế mà, con Rùa ngày nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, trưởng thành sau nhiều năm xa cách. Thời gian và khoảng cách không những không làm phai đi tình cảm trong nó mà còn sâu đậm hơn. Thế mới thấy khi hai trái tim đã chung nhịp đập thì không có gì có thể ngăn cách được. Mọi sóng gió chỉ giúp niềm tin nơi nó và Đông thêm bền vững.

Ngồi Khóc Trên Cây

Nước mắt rơi như hạnh phúc được nếm bằng vị giác

Đó có thể là chút mặn, chút cay, chút chát hay chút ngọt. Đó là khi trái tim thổn thức, đập lên dại khờ. Bởi Đông như tỉnh dậy sau giấc mơ dài, để rồi giọt nước mắt rơi lã chã từ cành cây. Đâu phải chỉ một lần cách xa, những chơi vơi từ đôi lần tim như lệch nhịp, mặn chát và ngọt ngào như được nếm chính bằng vị giác. Nước mắt, là cả những nỗi buồn quện sệch vào hạnh phúc.

Ngồi Khóc Trên Cây

Thứ hạnh phúc ấy được vẽ lên không chỉ tồn tại trong câu chuyện mà nó còn lan tỏa đến trái tim của người đọc thông qua ngôn từ giản dị, cách kể chuyện khơi gợi sự đồng cảm của tác giả. Đâu đó ta sẽ thấy chút mặn, chút cay, chút chát và chút ngọt từ tận đáy lòng bởi cũng đâu đó ta đã tìm thấy mình của những ngày xưa ấy.Truyện Nguyễn Nhật Ánh là vậy, không sướt mướt như ngôn tình tiểu thuyết nhưng lại khiến người ta ngấn lệ, không như truyện trinh thám nhưng như thử thách độc giả với bao lần hồi hộp.

“Ngồi khóc trên cây” quả thực là một cuốn sách không thể bỏ qua cho những ai muốn tìm lại kí ức tuổi thơ, và như được chính mình trải qua những cảm xúc yêu thương trong trẻo đầu đời.

Ngồi Khóc Trên Cây

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here