Tôi Là Một Con Lừa

0
46

Không thể tin được…

Một cô gái trẻ có sự nghiệp ổn định là giảng viên tại khoa kinh tế, Đại học Amsterdam, Hà Lan, công việc mà nhiều người hằng mơ ước lại đột ngột từ bỏ tất cả chỉ để thỏa cái sự đi đây đi đó, khám phá thế giới của bản thân.

Hơn thế nữa, cô gái này thật sự khiến tôi nghẹt thở, đi hết bất ngờ này đến ngạc nhiên khác với chính những trải nghiệm của cô. Bạn thử tưởng tượng mà xem, chỉ để được ngắm nhìn cá mập trắng – hung thần của biển xanh mà cô gái này sẵn sàng cho mình vào chiếc lồng sắt rồi thả mình xuống Hẻm Cá Mập để làm mồi. Chuyện đấy vẫn chưa thấm tháp gì so với cuộc săn lùng các nghĩa địa tại thành thố Cristobal Colon. Nhưng với tôi, đáng sợ nhất vẫn là cái lần cô thả mình rơi tự do từ độ cao 160 mét xuống thác Maletsunyane tại Queenstown nơi được mệnh danh là xích đu cao nhất thế giới.

“CÁ TÍNH”. Tôi thốt lên như một phản xạ tự nhiên khi nghĩ về cô gái này. Rất chuẩn xác khi dùng 2 từ này để nói về Phương Mai– chính là cô gái mà tôi đang nhắc tới và cô cũng chính là tác giả của cuốn sách “Tôi là một con lừa”.

Cá tính của Phương Mai không thể nhầm lẫn với bất kỳ ai. Vì đấy là cá tính của một con lừa. Ông bà ta hay có câu “Thân lừa ưa nặng”. Quả thật vậy, ở tuổi cô, bình thường các chị em đang ở bên chồng con, cuốn mình vào chăn ấm nệm êm, ngồi thư giãn trên ghế sofa xem tivi hoặc mơ mộng về một kì nghỉ cùng gia đình. Cái phiên bản mang tên Phương Mai thì khác hẳn: Cô lại đâm đầu vào những hành trình kỳ lạ nhất quả đất mà tôi từng biết. Điểm đến đầu tiên của Phương Mai không phải là thành phố xinh đẹp với những món ăn ngon mà là tại thủ đô Johannesburg, Phi Châu được mênh danh “Thủ đô cướp giết hiếp”.

Có thể nhiều người nghĩ rằng cô gái này không bình thường, nặng thì tất nhiên là “ngu như lừa”, nhẹ thì bị cho là “nổi loạn” và “cực đoan”. Riêng tôi, đây mới thật sự là “Cá tính”. Đã không ít lần tôi thèm khát được vượt ra khỏi vòng an toàn của bản thân, bức phá làm những điều mình muốn, tự do thể hiện cá tính. Nhưng mấy ai dũng cảm được như Phương Mai, bỏ lại sau lưng tất cả và “tự do rong chơi”. Trong vòng 1 năm, Phương Mai đã du hí tới 23 đất nước khác nhau trên hành trình khám phá thế giới của mình. Không dừng lại ở đấy, cô lại tiếp tục kéo chiếc balo mười một cân đi tiếp cuộc hành trình khám phá Trung Đông.

Như một hòn đá lăn, cô lừa Phương Mai đầy cá tính tiếp tục tự do di chuyển để phát hiện ra sự nhỏ bé ngu ngốc của con người trước tự nhiên. Để phá tan những ngộ nhận và định kiến. Và để bản thân luôn tươi mới mỗi ngày.

Tôi Là Một Con Lừa

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here